Unknown


Lòng nóng như lửa đốt, cảm giác bất an và lo sợ. Ngoài trời sình sập bao nhiêu là âm thanh làm xé lòng người, tiếng gầm rú càng lúc càng lớn dần. Bình thường không nói nhưng những lúc thế  này mới hiểu con người tính mạng quan trọng đến nhường nào. Thực sự thấy được mình  yêu thương họ đến nhường nào và sợ cảm giác gì nhất, không phải lo phải sợ bị mất đi tình bạn, bị bạn bè phản bội hay bị những thất bại trong cuộc sống mà cái đáng sợ hơn là cảm giác họ đang ở nơi kia gặp nguy hiểm mà không có ai cứu giúp. Dù có tức có giận hay bình thường không chơi thân, không quan tâm nhau là bao nhưng cái cảm giác họ vật lộn ngoài kia với cơn bão kinh hoàng lại làm mình thấy thắt chặt lại và khó chịu khôn tả. Mình được an toàn trong ngôi nhà lớn mà còn sợ thế này vậy còn các bạn khác, người khác không có nhà lớn, không có chỗ trú, không chuẩn bị được gì thì giờ này các bạn sợ như thế nào, và chuyện gì sẽ xảy ra đây. Cái sự bất an rằng cái ông bão gớm ghiếc kia đang gào thét, ông đi từ ngoài biển vào như một con quái vật khổng lồ với sức mạnh vô đối của mình ông lùng sục khắc cả thành phố. Giở từng viên ngói một ném xuống nền, lấy từng tấm tồn mỏng manh bẻ gãy và đôi ra xa, tìm khắp lượt xem có ai yếu sức thì bắt lên và đôi đi, những cô cậu cây xanh thì bị bẻ gãy và nhổ gốc vì dám chống đối lại gã quái vật. Tất cả những thực thể ở quanh bị đem ra tra tấn, chém giết và kêu cứu thất thanh trong đêm tối. Mình được cô chú chủ trọ quan tâm và dành tình thương yêu vô bến, cho chỗ trú, cho chỗ ngủ cho mền cho chiếu, cho những chiếc bánh, san sẻ từng bát cơm của cô chú khiên mình chỉ biết cảm ơn và cảm ơn khôn xiết, chắc chắn con sẽ không quên ân tình của cô chú, sau này con cũng sẽ trờ thành những người như cô chú. Không có từ nào lột tả nổi sự biết ơn và kính trọng của con dành cho cô chú. Kính chúc cho cô chú mãi mạnh khỏe và gia đình đầm ấm hạnh phúc ạ. Ngôi nhà ấm cúng và đầy tình thương mà cô chú chủ trọ dành cho chúng con thật quá tuyệt vời lắm ạ. Con chỉ thấy không yên nổi vì những người khác, bạn bè con, những sinh vật sống khác phải vật lộn trong nỗi sợ hãi ghê gớm ngoài kia thật quá khổ và nguy hiểm. Cái sự yên bình của con làm con thêm nóng lòng và lo lắng cho những người bạn chỉ biêt ôm chăn thu mình trong căn phòng trọ ọp ẹp không có ai kêu giúp, không có thể thoát đi đâu trong trời mưa gió. Thực sự nó đáng sợ đáng đê thao thức lắm, gã khổng lồ đã cà quét khắp khu vườn xung quanh nhà cô chú, giờ có lẽ căn phòng nhỏ của tui con cũng đã bị gã giở mất không chút tiếc thương rồi. Con cũng phát tức, phát nóng, phát điên và thậm chí nổi giận khi mà alo cho bọn chúng, nhắn tin cho bọn chúng thì đứa im lặng, đứa thì không sao đâu, đứa thì có chi mà sợ, đứa thì he he, hihi cười vô tư, bọn bạn đó chẳng biết sợ là gì hết, mấy con gà còn kêu chí chóe mà chúng thì cứ bỡn với tính mạng như vậy. Qua đây không chi bằng là hãy yêu thương những người quanh mình nhiều hơn, tính mạng mình, cuộc đời mình chỉ có một và họ cũng chỉ có một mà thôi. Cấu mong thiên tai sẽ không còn nữa ( hơi phi lý nhưng mà nó chân thành và là mong muốn thật tình)
Unknown


Hôm ni con đi học chính trị trên tận tít hội trường A, Tầng 4 luôn ba ạ! Không thang máy nào cả mà đi bằng đôi chân của con, con phải đi lên đi xuống ba vòng mới có thể chắc chắn là được học ở phòng đó vì lịch xếp bị nhầm lẫn ạ!
Trong suốt thời gian học chính trị, mỗi năm 1 lần với 2 buổi học, tính cụ thể tổng cộng con của ba đã học được tới 7 buổi và hôm nay là buổi thứ 8 rồi ạ. Buổi hôm nay với con đặc biệt vô cùng khi con được gặp và học với thầy giáo lạ lắm, chắc có lẽ con chưa được học thầy, mái tóc thầy đã điểm bạc và nhiều nốt đồi mồi với cặp kính trông thầy rất hiền và cảm giác ấm áp hơn khi thầy cất giọng nói âm vang trong hội trường toàn là những thanh niên trẻ trâu đang gắng mình nói chuyện và cười híp mắt rộn rã sau những hàng ghế. Thầy bắt đầu bằng việc kể về lý do mà Tướng Giáp của quê mình trở thành huyền thoại ba ạ. Điều này ở thầy làm con rất chú ý và cuốn ngay vào buổi học. Trước kia con tới lớp chính trị chỉ là để điểm danh cho đầy đủ điểm rèn luyện và lần này cũng thế ba ạ,kể ra mới thấy có tội với ba mẹ và thầy cô. Ba có biết hôm nay thầy kể chuyện làm con xúc động và con nhớ tới ba nhiều lắm ạ! Con chỉ ước có cái điện thoại là con gọi ngay  về cho ba để hỏi xem ba yêu của con đang làm chi đó? Đã ăn uống chưa? Đang trực ở rừng hay là đang làm việc gì? Ba khỏe không? Nếu đang nhậu thì nhớ uống bằng ăn ba nhé? Cổ họng ba có đau nữa không, có ho nhiều nữa không? Dạ dày của ba dạo này làm việc vẫn tốt chứ ạ? Con yêu con yêu và nhớ ba yêu của con lắm ạ!
Thầy kể rằng xa xưa chúng ta luôn được dạy dỗ bằng gia pháp, cứ mỗi lần phạm lỗi là cha lại cho con biết lý do của trận đòn rồi ngay lập tức nằm lên giường để trị tội. Cứ thế nhiều thế hệ trôi qua mỗi gia đình có rất nhiều thế hệ sinh sống và gia đình nọ cũng có hai thế hệ cha già và cha trẻ, người cha già cũng đã dạy cho người cha trẻ bằng gia pháp để thành người. Nhiều lúc vì thương con đâu nên đánh được nữa số roi phạt người cha già lại nói” chon con thêm một cơ hội nữa! cha sẽ cộng nữa đòn còn lại vào trận đòn sau nếu con tái phạm lại lỗi này, nếu không cha sẽ xóa số roi con nợ này”. Một ngày nọ cha già lại phải dùng gia pháp với cha trẻ và cha trẻ vừa mới nhận được một roi đầu tiên đã vội bật dậy và nắm lấy tay cha già của mình nức nở. Cha già ngạc nhiên: Từ trước tới giờ trận đòn nào cũng rất đau nhưng chưa bao giờ thấy con khóc và vụt dậy chỉ sau một roi như vậy? Cha trẻ giải đáp sự ngạc nhiên của cha già mình rằng “ thưa cha con yêu cha lắm, trước đây cha đánh đau thế nào con cũng chịu nhưng sao giờ đây trận đòn của cha, lực roi của cha đã không còn mạnh như trước nữa, có phải sức khỏe cha đã yếu dần rồi, con làm cha buồn lòng, con trai cha thật có lỗi quá”.
Tuy rằng Ba Yêu chưa một lần nào đánh con gái của ba nhưng sao con thấy xúc động và và rất ấn tượng trong tim con, con nghĩ tới ba, nhớ ba và không biết ba ở nhà mạnh khỏe ra sao? Lâu lắm con chưa được về thăm ba, Con nhớ những lúc ba ốm, ba ho mãi không chịu ngớ, ba cảm cúm, rồi ba đau dạ dày nữa ạ, cái cổ họng của ba thì trở trời lại làm phiền ba. Ba cả đời sống vì con, hy sinh mọi thứ cho con, ốm đau cũng cười và rồi lại cái điệp khúc “ không sao, ba khỏe lắm”. Nhưng ba có biết con lo lắm ba ạ, ba ngày càng nhiều tuổi và công việc rừng trên suối với những mối nguy hiểm xung quanh. Con xem báo này báo khác con thấy dấu hiệu bệnh này bệnh khác con cứ lo mãi cho ba. Con ước con hút hết mấy cục làm phiền ba qua cho con hết để ba của con luôn phong độ và mạnh khỏe vì chúng con. Đẹp lắm người đàn ông con quý mến nhất cuộc đời là ba.
Ba ơi! Con nhớ nhà quá ạ! Hôm qua bạn con buồn, con cũng có chút buồn nên đi chơi, đi uống bia và cũng đã say nữa luôn ạ, con thấy có lỗi với những câu dặn dò của ba quá, muốn điện xin lỗi ba ngay mà không biết bắt đầu từ đâu nữa ạ. Con xin lỗi ba nhiều nhé! Yêu ba nhất. Ba nhớ phải khỏe và ăn thật nhiều thay vì nhậu nhiều ba nhé!
Con gái yêu của ba!
Học xa lại nhớ quê nhà
Có ba có mẹ cận kề bên con
Ba thì sớm nắng chiều mưa
Lên rừng lên rẫy vì quê hương mình
Mẹ luôn ở nhà chăn nuôi
Rau xanh quả chín rụng rơi khắp vườn
Cuộc sống đầy nhưng phong sương
Ba mẹ gánh hết phần con an nhàn
Ăn sung mặc lụa trên mình
Công ba công mẹ đời đời nhớ ơn
Con yêu ba mẹ nhất đời
Ước mong ba mẹ đời đời bên con
Ông ở cao tít tên trời
Xin ông sẽ bớt muộn phiền cho ba
Xin ông thương mẹ thương ba
Con đây gánh hết cả nhà cùng thương
Dẫu cho đi đên nơi đâu
Trái tim con mãi ba mẹ in sâu