Lòng nóng như lửa đốt,
cảm giác bất an và lo sợ. Ngoài trời sình sập bao nhiêu là âm thanh làm xé lòng
người, tiếng gầm rú càng lúc càng lớn dần. Bình thường không nói nhưng những
lúc thế này mới hiểu con người tính mạng
quan trọng đến nhường nào. Thực sự thấy được mình yêu thương họ đến nhường nào và sợ cảm giác gì
nhất, không phải lo phải sợ bị mất đi tình bạn, bị bạn bè phản bội hay bị những
thất bại trong cuộc sống mà cái đáng sợ hơn là cảm giác họ đang ở nơi kia gặp
nguy hiểm mà không có ai cứu giúp. Dù có tức có giận hay bình thường không chơi
thân, không quan tâm nhau là bao nhưng cái cảm giác họ vật lộn ngoài kia với
cơn bão kinh hoàng lại làm mình thấy thắt chặt lại và khó chịu khôn tả. Mình được
an toàn trong ngôi nhà lớn mà còn sợ thế này vậy còn các bạn khác, người khác
không có nhà lớn, không có chỗ trú, không chuẩn bị được gì thì giờ này các bạn
sợ như thế nào, và chuyện gì sẽ xảy ra đây. Cái sự bất an rằng cái ông bão gớm
ghiếc kia đang gào thét, ông đi từ ngoài biển vào như một con quái vật khổng lồ
với sức mạnh vô đối của mình ông lùng sục khắc cả thành phố. Giở từng viên ngói
một ném xuống nền, lấy từng tấm tồn mỏng manh bẻ gãy và đôi ra xa, tìm khắp lượt
xem có ai yếu sức thì bắt lên và đôi đi, những cô cậu cây xanh thì bị bẻ gãy và
nhổ gốc vì dám chống đối lại gã quái vật. Tất cả những thực thể ở quanh bị đem
ra tra tấn, chém giết và kêu cứu thất thanh trong đêm tối. Mình được cô chú chủ
trọ quan tâm và dành tình thương yêu vô bến, cho chỗ trú, cho chỗ ngủ cho mền
cho chiếu, cho những chiếc bánh, san sẻ từng bát cơm của cô chú khiên mình chỉ
biết cảm ơn và cảm ơn khôn xiết, chắc chắn con sẽ không quên ân tình của cô
chú, sau này con cũng sẽ trờ thành những người như cô chú. Không có từ nào lột
tả nổi sự biết ơn và kính trọng của con dành cho cô chú. Kính chúc cho cô chú
mãi mạnh khỏe và gia đình đầm ấm hạnh phúc ạ. Ngôi nhà ấm cúng và đầy tình
thương mà cô chú chủ trọ dành cho chúng con thật quá tuyệt vời lắm ạ. Con chỉ
thấy không yên nổi vì những người khác, bạn bè con, những sinh vật sống khác phải
vật lộn trong nỗi sợ hãi ghê gớm ngoài kia thật quá khổ và nguy hiểm. Cái sự
yên bình của con làm con thêm nóng lòng và lo lắng cho những người bạn chỉ biêt
ôm chăn thu mình trong căn phòng trọ ọp ẹp không có ai kêu giúp, không có thể
thoát đi đâu trong trời mưa gió. Thực sự nó đáng sợ đáng đê thao thức lắm, gã
khổng lồ đã cà quét khắp khu vườn xung quanh nhà cô chú, giờ có lẽ căn phòng nhỏ
của tui con cũng đã bị gã giở mất không chút tiếc thương rồi. Con cũng phát tức,
phát nóng, phát điên và thậm chí nổi giận khi mà alo cho bọn chúng, nhắn tin
cho bọn chúng thì đứa im lặng, đứa thì không sao đâu, đứa thì có chi mà sợ, đứa
thì he he, hihi cười vô tư, bọn bạn đó chẳng biết sợ là gì hết, mấy con gà còn
kêu chí chóe mà chúng thì cứ bỡn với tính mạng như vậy. Qua đây không chi bằng
là hãy yêu thương những người quanh mình nhiều hơn, tính mạng mình, cuộc đời
mình chỉ có một và họ cũng chỉ có một mà thôi. Cấu mong thiên tai sẽ không còn
nữa ( hơi phi lý nhưng mà nó chân thành và là mong muốn thật tình)

Đăng nhận xét